2016/03/23

NHẬT KÝ PHÓNG VIÊN BÁO MẠNG

Ngày... Sáng nay lên tòa soạn đưa cho lão trưởng ban bài viết "Báo động tình trạng ly hôn của phụ nữ nông thôn". Chưa kịp xem nội dung, lão trợn mắt nói "Đặt cái tít như này đéo đứa nào nó đọc. Nghĩ tít khác xem nào!"


Xuống phòng lễ tân ăn điếu thuốc, tranh thủ nghĩ cái tít kêu kêu luôn. Mải ngắm vếu mấy em cộng tác viên quên bố mất, lát sau mở máy tính ra đã thấy bài mình chễm chệ với quả tít:

"Vợ kêu oai oái đòi ly hôn vì của quý của chồng to vật vã".

Mẹ, cái gì thế này? Lão trưởng ban cười như ma làm trong điện thoại "Chú thấy trình độ giật tít của anh chưa? Đấy, báo chí hiện đại là phải hay ngay từ cái tiêu đề".

Ngày... Thư ký tòa soạn vẫy vẫy tay bảo "Ê chú viết một bài vụ con Midu cướp chồng của vợ thằng Hoành kim cương đi, viết đi". Mình bảo dạ, Midu là đứa nào? Hoành kim cương là thằng nào? Thư ký nói thì anh cũng biết đéo chúng nó là bọn nào, nhưng lướt báo mạng thấy chúng nó xôn hết cả xao. Chú tìm hiểu đi, tít thì anh giật sẵn đây rồi. Mình hỏi cho em xem cái tít phát để định hướng bài viết.

Lão bảo đây này, tít đây này "Rộ tin đồn Hoành kim cương mua xi líp 60 ngàn đô tặng Midu". Mình nói ơ, tin đâu ra đấy, nhỡ không đúng chúng nó kiện phát chết cụ em? Thư ký tòa soạn bảo, yên tâm, anh đã cẩn thận viết "rộ tin đồn", tin đồn thì biết đéo đứa nào đồn. Chúng có thể là bà bán chè chén đầu ngõ, anh xe ôm nghiện thuốc lào, chị cave yêu nghề, vân vân và vân vân. Ta cứ nhét chữ vào miệng bọn nó rồi bảo "theo nguồn tin từ quần chúng nhân dân" là xong cấm cãi. Viết đi, chiều anh cho đăng luôn.

Ngày... Mất điện. Leo 1938 bậc cầu thang, đầu gối củ lạc đang run như cầy sấy thì trước mặt lại là lão nhạc sỹ hấp hấp đến gửi sáng tác mới nhờ đăng. Mình muốn tránh mà đéo được, lão túm ngay cổ, lôi trong ca táp ra tập giấy A4 bảo "Đăng anh bài này phát, mẹ, hay lắm. Để anh hát chú nghe, đảm bảo chú nổi da gà luôn cho coi". Nói xong trương gân cổ hát ồ ồ như nghệ sỹ Quang Thọ đang trình diễn tuyệt phẩm "Tổ quốc tôi chưa đẹp thế bao giờ". Mình nghe như đàn gảy tai trâu, nói thôi em thẩm xong rồi. Công nhận hay, hay lắm anh ạ!

Nhạc sỹ thiên tài chép miệng, vỗ vai mình cái bộp nói: "Đã nói mà, nhạc anh chỉ có đỉnh của đỉnh. Anh thật, anh mà đứng thứ hai thì đéo ai dám đứng thứ nhất, kể cả Phó Đức Phương, Dương Thụ lẫn Thanh Tùng. Đăng cho anh cái nhá"! Mình cười như mếu bảo ối anh ơi, báo em chủ yếu cướp, giết, hiếp... đưa nhạc của anh lên e không được trữ tình lắm anh ạ. Mà nhạc là phải cao độ, cường độ, trường độ, âm tiết, âm sắc...cái đấy anh mang lên đài tiếng nói VN gửi giúp em nhé, bên đó họ chuyên hơn. Nói xong cắm cổ lủi một mạch. Sau lưng, lão càm ràm chửi loạn lên: "Mẹ cái bọn đéo biết thưởng thức âm nhạc, lũ đầu đất!".

Ngày... Tòa soạn cử đi viết bài về nạn mại dâm ở Đồ Sơn. Tắm biển xong anh em làm chầu bia, đĩa ghẹ lai rai. Lúc vào phòng khách sạn, em cave tên Na hỏi anh làm nghề gì? Mình bảo phóng viên đi thực tế. Xong việc, Na nói "Về nhà anh có dám viết anh "đi" với em không? Hay lại "tôi bảo hôm nay anh mệt rồi cáo lui"?

Mình bảo điên à, cái gì ra cái nấy. Viết thế đéo ai người ta duyệt cho. Na nói các anh toàn bọn đạo đức giả. Mình véo đùi non Na nói em ơi, có những sự thật nó trần trụi lắm em ơi. Bọn anh nhiều khi chỉ nói nửa sự thật thôi đã chết mẹ rồi!

Ngày... Mình chuyển nghề được 2 tuần. Chiều chiều vác bàn ghế ra ngõ ghi đề. Cái nghề này bút sa gà chết đéo bịa như nghề báo được.

Nhục!

Nguồn: SH

No comments: