2014/07/06

Thế Nào Là “ỐC ĐẢO” – Sự Cẩn Trọng Trong Sử Dụng Ngôn Từ Hán-Việt

Hoàng Hữu Phước, MIB

Ngay sau khi có tờ báo lớn của Thành phố Hồ Chí Minh có bài giật tít về “Ốc Đảo Dị Thường” để trang trọng và trân trọng tải đăng ý kiến của một đại biểu quốc hội phát biểu tại nghị trường quốc hội ở Kỳ họp thứ 2 Quốc hội khóa XIII cho rằng Việt Nam sẽ là như thế nếu không có “luật biểu tình” hầu trực tiếp phản bác phát biểu của Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước về luật ấy, tôi đã ngay lập tức viết bài Thế Nào Là “Ốc Đảo” đăng trên emotino.com để gián tiếp cho vị đại biểu quốc hội ấy và tờ báo này biết việc sử dụng từ “ốc đảo” là hoàn toàn sai, nhất là cụm từ “ốc đảo dị thường” là cách dùng từ cực kỳ dị thường xúc phạm người Việt và giới học thức, trí thức, có hiểu biết của toàn thể nhân loại. Nay tôi xin đăng lại nguyên văn bài viết này để thêm một lần nửa cảnh báo về sự cẩn trọng khi sử dụng ngôn từ tiếng Việt, nhất là từ Hán Việt, nếu như chưa học kỹ về nó.
Thế Nào Là “ỐC ĐẢO”
Sự Cẩn Trọng Trong Sử Dụng Ngôn Từ
Hoang Huu Phuoc, MIB
Có những người ví mình như ốc đảo với ngụ ý than trời trách đất sao chẳng ai hiểu mình; hoặc gọi người khác là “ốc đảo” với ý miệt thị, công kích, ngụ ý rằng “ốc đảo” là cái kỳ dị, lạc lõng, không giống ai, không ai giống. Dù để than thân trách phận hay để bôi nhọ người khác, cách dùng từ ngữ như vậy khiến người Việt chân chính buồn lòng khi thấy ngôn từ Việt lại không được hiểu đúng bởi một thiểu số người tại quốc gia rất ham học hỏi và có lòng tự hào dân tộc cực cao này. Họ đã hiểu nhầm “ốc đảo” như hoang đảo ắt vì cả hai từ đều có … “đảo”, và vì trong tử vi tướng pháp có nói đến … “Bàn tay Hoang Ốc” nên nghĩ rằng ốc cũng thế mà hoang cũng thế, sao cũng được, xem như ốc bò lổn ngổn khắp vườn hoang.
Vậy “ốc đảo” là gì, và khi nào nên dùng từ “ốc đảo” trong phát ngôn kiểu so sánh ví von?
Theo Wikipedia tiếng Việt (do cộng tác viên Wikipedia “sáng tác” chứ không phải dịch từ nguyên tác tiếng Anh) , “Ốc đảo là một phần đất màu trên sa mạc được duy trì bởi nước ngọt. Ốc đảo thường rộng từ 1 héc-ta bao quanh các con suối nhỏ đến các diện tích rộng lớn cung cấp bởi nước tự nhiên hoặc nhân tạo (tưới). Nguồn nước ngọt chủ yếu là nước ngầm. Hai phần ba số dân cư trên Sa mạc Sahara sống tại các ốc đảo. Nguồn lương thực chính của họ là cây cọ, bên cạnh đó là chanh, cam, mơ, các loại rau và ngũ cốc khác.”
Vậy ốc đảo là nơi có sự sống duy nhất giữa chốn khắc nghiệt hoang vu, là nơi dành cho sự sống, và là nơi người tìm đến để được sống còn.
Theo Wikipedia tiếng Anh (do tác giả bài viết này dịch ra tiếng Việt từ trang Wikipedia gốc tiếng Anh), “Ốc đảo là vùng đất biệt lập có thực vật trên sa mạc, thường bao quanh bởi suối hay nguồn nước tương tự. Ốc đảo là nơi ngụ cư của muông thú và con người nếu diện tích đủ rộng. Ốc đảo giữ vị trí cực kỳ quan trọng đối với các tuyến đường đi lại và buôn bán ở các vùng sa mạc. Các đoàn lữ khách hay hành hương đều phải đi ngang qua các ốc đảo để được bổ sung nước uống và thực phẩm. Do đó, việc kiểm soát các ốc đảo về chính trị hay quân sự trong nhiều trường hợp sẽ đồng nghĩa với việc nắm quyền kinh doanh tại tuyến đường đặc biệt, chẳng hạn các ốc đảo Awjila, Ghadames, và Kufra ở nước Libya đã nhiều lúc đóng vai trò sống còn đối với giao thương Bắc-Nam và Đông-Tây của Sa mạc Sahara. Ốc đảo được hình thành từ các dòng sông ngầm hay từ các địa tầng ngậm nước, được phun lên mặt đất do áp lực tự nhiên hay do con người đào giếng chạm đến mạch. Những cơn mưa bão tuy thì thoảng mới có vẫn giúp duy trì nguồn nước ngầm của ốc đảo thiên nhiên như trường hợp của ốc đảo Tuat. Những lớp đá nền không thấm nước có thể giữ nước lại trong các hốc khe; hay những phay địa tầng dài dưới mặt đất hoặc các dãy đá mắc-ma của hỏa diệm sơn có thể thu giữ nước rồi thẩm thấu ngược lên mặt đất. Và khi có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy sự xuất hiện của nước, các loài chim thiên di sẽ bay đến, mang theo các hạt giống và các mép rìa của khu nước sẽ mọc lên cây cối hình thành nên ốc đảo.”
Như vậy, mỗi ốc đảo đều có tên riêng và có tầm quan trọng sống còn với muông thú (ốc đảo nhỏ) và con người (ốc đảo rộng hơn), là nơi mọi người tìm đến nghĩ ngơi trong cuộc hành trình buôn bán xuyên sa mạc, là nơi tồn tại như sự kỳ diệu của thiên nhiên, và là nơi mang ý nghĩa tích cực cho kẻ bi quan, rằng ngay cả ở nơi đá tảng cũng phải vỡ tan thành cát mịn thì vẫn có sự sống xanh tươi, và do đó đừng buông xuôi bạn hỡi *.
Trên thế giới có những ốc đảo rộng lớn, tiêu biểu, danh tiếng, được liệt kê như thắng cảnh du lịch, trong đó Châu Phi có 13 ốc đảo, Châu Mỹ (Bắc và Nam Mỹ) có 12, Châu Á có 12, và Châu Úc có 1 ốc đảo. Thí dụ vài trong số các “ốc đảo” lừng danh như sau:
1- Ốc đảo lớn nhất thế giới: Thung Lũng Châu Thổ Sông Nile của Ai Cập, rộng 22.000 km2. Gọi là ốc đảo vì chung quanh là sa mạc mênh mông như bức không ảnh dưới đây:
 

Như vậy, ốc đảo trên lại là vùng dân cư cực kỳ rộng lớn phì nhiêu, với nhiều thành phố và thị trấn phồn vinh. Việt Nam có vùng Châu Thổ Sông Hồng và  Châu Thổ Sông Cửu Long, nhưng đây không là ốc đảo vì toàn lãnh thổ Việt Nam là màu xanh của ruộng đồng, rừng rậm, và thảm thực vật phì nhiêu.
2-  Ốc đảo Dakhla, Ai Cập, diện tích 2.000 km2
3-  Ốc đảo Faiyum, Ai Cập, diện tích 1.700 km2
4-  Ốc đảo Siwa, Ai Cập, cây cối trải dài đến tận chân trời:
5- Ốc đảo Gaberoun, Libya, với hồ nước cực rộng, là địa danh du lịch nhộn nhịp:
6-  Ốc đảo Thung Lũng M’zap, Algeria, là thí dụ hùng hồn rằng ốc đảo này rất trù phú, với nhà cao tầng, đại lộ, và cơ sở hạ tầng sang cả cho gần 400.000 cư dân
Trong khi bức ảnh chụp từ vệ tinh cho thấy ốc đảo M’zap (bôi vệt màu đỏ cho dễ thấy) đúng là…ốc đảo vì giữa vùng đất khô cằn bao la:
7-  Tương tự, Ốc đảo Tozeur của Tunisia nổi tiếng toàn thế giới về sản phẩm chà là, với cảnh quang cho các bậc đại gia hưởng lạc:
và phố thị cho dân cư cùng khách du lịch bốn phương:
8-  Ốc đảo Huacachina của Peru tuy nhỏ nhưng tấp nập du khách đến không phải để bơi lội, đua ghe, mà để chơi … trượt cát  (môn dune buggying và môn sandboarding) do có rất nhiều đụn cát cao ngất ngút:
9- Cuối cùng, trước khi quay trở lại đề tài chính là sự cẩn trọng khi dùng từ “ốc đảo”, xin dành số 9 đẹp đẽ này cho một ốc đảo lừng danh thế giới: Thung Lủng Las Vegas trong sa mạc Mojave, thuộc Bang Nevada, Hoa Kỳ, rộng 1.600km2 với khoảng 2 triệu dân cư.
Las Vegas thì hầu như ai cũng biết đến như thiên đường của giới cờ bạc, nhộn nhịp thâu đêm suốt sáng. Nhưng ít ai để ý đến thông tin khoa học cao cấp rằng đó là một ốc đảo.
Một cô gái khi gọi người yêu của mình là ốc đảo, hẳn người yêu của cô sẽ rất vui mừng và cảm động vì được cô ví von thành lẽ sống, tức là “raison d’être” của cô.
Rất có thể “Ốc Đảo Của Thế Giới” là thương hiệu quốc gia** đầy vinh dự và vẻ vang mà quốc gia nào cũng ước mơ có được. Song, sẽ không ai dám nói nước mình là “Ốc Đảo Của Thế Giới”, vì như thế chẳng khác nào ám chỉ cả thế giới hoang tàn, sa mạc hóa, loạn lạc, nhiễu nhương, đói khát, hoặc bị hủy diệt vì chiến tranh hạt nhân. Trong thế giới đại đồng toàn cầu hóa này, sự tôn trọng các quốc gia khác cũng như nền văn hóa và chủ quyền của họ luôn là sự thể hiện của văn minh, văn hóa, lịch sự, và trí hóa.
Có thể rồi sẽ có các tour du lịch từ Việt Nam đến các ốc đảo trên thế giới. Giá tour ban đầu ắt chỉ phù hợp với túi tiền của các đại gia vì ốc đảo là những thiên đường tuyệt diệu Thượng Đế đã ban như những nét chấm phá của Người làm đẹp thêm bức tranh toàn mỹ của hành tinh yêu quý mà chúng ta gọi là Trái Đất này vậy.
Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế
Ghi chú:
Đừng Buông Xuôi. 21-8-2008. http://www.emotino.com/bai-viet/16930/dung-buong-xuoi
** Đề Xuất Một Thương Hiệu Quốc Gia Cho Việt Nam. 07-8-2008.http://www.emotino.com/bai-viet/16874/de-xuat-mot-thuong-hieu-quoc-gia-cho-viet-nam
Xin đăng bổ sung bằng chứng tác giả bài viết trên thường “giúp” báo chí dùng từ ngữ Hán-Việt chuẩn xác hơn:

Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng

Hoàng Hữu Phước

Gần đây những kẻ bất tài vô hạnh và thất học ở nước ngoài hay rêu rao về cái mà bọn chúng không hiểu cũng như chẳng từng kinh qua và chớ có kinh nghiệm cỏn con nào về nó, đó là “xã hội dân sự” hay những thứ tương cận, tức là cái – hay những cái – đề tài ngõ cụt mà chúng ngỡ là có thể dùng khuấy động Việt Nam cho dậy sóng đục ngầu. Trong khi xem hành vi này chỉ là bằng chứng cho thấy sự thay đổi phương thức đánh phá kiểu tâm lý chiến, lấy mấy cái mô hình hay khái niệm “made in nước ngoài” để thay cho sự “sáng tạo láo xạo tào lao made by chống cộng” đã hoàn toàn thất bại, tôi lại nhớ đến một trong nhiều cái “sáng tạo láo xạo tào lao” mà tôi đã vạch mặt chỉ tên nhằm giúp các người bạn Mỹ gốc Việt hiểu rõ thế nào là“sáng tạo láo xạo tào lao” ấy. Nội dung sự vạch mặt ấy tôi đã đăng trên Emotino ngày 09-6-2008 dưới tựa đề Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng, nay xin đăng lại nguyên văn trên blog này để bạn đọc tham khảo.
NHỮNG LẬP LUẬN KỲ QUÁI  CỦA NGƯỜI TỰ XƯNG LÀ TS TRẦN MINH HOÀNG
Hoang Huu Phuoc, MIB
Tôi định viết một bài nhan đề Tôi Và Cu Huy Ha Vu thì sực nhớ đến sự thật là trong nhiều năm qua tôi đơn thương độc mã tranh luận nảy lửa trên các diễn đàn chống Cộng online là nơi tụ tập bốn hạng người gồm (a) những Việt Kiều ngây thơ thuần túy chẳng hiểu biết gì, (b) những Việt Kiều có học thức chống Cộng vì đã lỡ dại vượt biên, (c) những Việt Kiều có học thức chống Cộng vì mất uy thế ăn trên ngồi trước do cha ông chỉ lo tạo danh sách lính kiểng lính ma hay mua cần sa ma túy từ Tam Giác Vàng bán cho binh sĩ đồng minh Hoa Kỳ khiến phải cởi bỏ quân phục ném vất vũ khí ù té chạy khỏi Việt Nam, và (d) những Việt Kiều thất học đói nghèo nhờ có công nghệ thông tin nên sau khi rửa bát cào tuyết ngồi vào máy vô internet miễn phí đến những blog miễn phí để khoe vốn từ ngữ ít ỏi toàn tiếng chửi tục mà mình đã gói ghém lận lưng mang theo trên đường đào thoát khỏi quê hương nay lôi ra thóa mạ vĩ nhân Hồ Chí Minh. Rất nhiều Việt Kiều thuộc hạng a và b đã trở nên thân quen với tôi – dù tôi xưng tên thật còn họ chỉ xưng nickname do sợ bị cộng đồng yêu-tự-do của họ đánh hội đồng vì họ dám tự do không thù cộng sản – và thường chuyển đến tôi những bài công kích để nhờ tôi lý giải cho họ tỏ tường thực hư về đất nước không còn quen thuộc gì với họ. Một thí dụ là năm 2008 tôi nhận được một email chuyển một bài viết nọ và tôi đã đối đáp như sau trong phản bác ở định dạng PDF:
05/6/2008
Anh Phước
Dưới đây là một bài phân tích về tình hình kinh tế VN hiện nay của TS Trần Minh Hoàng. Anh Phước kiểm chứng lại một cách khách quan xem sự thật có đúng như vậy không, vì bên này có rất nhiều báo điện tử bình luận về kinh tế VN hiện nay không được sáng sủa cho lắm. Nếu sự kiện sắp xảy ra như vậy, anh Phước có phương cách gì chưa?
Em J.T.
08/6/2008
Chào mọi người,
Anh thay vì trả lời email của em, viết bài này gởi em để nếu muốn, em có thể forward cho bạn hữu bốn phương đọc cho vui. Anh không khơi lại quá khứ, vì đó là vấn đề nhạy cảm, đau buồn (của đa số Việt Kiều), vừa không phải là chuyện một người đàng hoàng được phép nói động chạm đến. Song, những lập luận như bài của Mr Trần Minh Hoàng thì anh nhận được rất nhiều trong mấy chục năm qua. Hôm nay anh phải viết để các em và những người khác biết là tại Việt Nam, thiên hạ ngay cả nếu còn có người không ưa mấy ông nhà nước cộng sản, cũng sẽ bật cười khi đọc những bài văn chống Cộng của mấy anh Việt Kiều. Nếu biết là ở Việt Nam, người dân chẳng coi mấy bài viết của Việt Kiều ra ký lô gì, thì có khi Việt Kiều sẽ khôn khéo hơn, không viết kiểu chống Cộng sai sự thật như vậy nửa, tức cười lắm. Và rất nhà quê nửa J
Anh Phước
Hoàng Hữu Phước
Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
Ngày 09-6-2008
Trước tiên, cần khẳng định người viết dưới bút danh Trần Minh Hoàng không rõ nhân thân là ai, vì cái kiểu ghi rằng chấp bút tại “Sài Gòn” có nghĩa là tại một địa điểm nào đó không có thực trên bản đồ Việt Nam đang được toàn thế giới chính thức sử dụng, mà chỉ dùng trong phạm vi hẹp của nhóm bạn chứ không ai viết bài báo mà dùng vậy bao giờ. Thêm vào đó, tôi, một người đã sinh ra ở Sài Gòn năm 1957 và ở đấy cho đến nay tức tại Thành phố Hồ Chí Minh, với kinh nghiệm khiêm nhường mà nói thuộc hàng không-đứng-hàng-thứ-hai-sau-bất-kỳ-ai về thực tế giáo dục hàn lâm và kinh nghiệm thương trường, có thể khẳng định Trần Minh Hoàng – nếu thực sự là “tiến sĩ” dù là của chế độ Mỹ-Thiệu hay của chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa – là một kẻ vô danh tiểu tốt, không thể là “sĩ phu” khi không dám ghi rõ về nhân thân đang lẩn trốn ở xó xỉnh nào trên thế gian này. Ngoài ra, “tiến sĩ” Trần Minh Hoàng chắc chả là tiến sĩ vì lập luận tung hê của “ngài” về kinh tế rất hoang đường, những lời “ngài” nói về ngân hàng rất quái gở, đã vậy còn kêu gào mọi người rút tiền ra khỏi ngân hàng để tránh thảm họa thì rõ mười mươi “ngài” đích thị là một gã dốt nát đầu đường xó chợ Thành phố Hồ Chí Minh, một nhóc đánh giày đường phố Boston, hay một tên mông muội hóa thạch thủa hồng hoang. Thậm chí “tiến sĩ” Trần Minh Hoàng cũng không biết tiếng Anh, nên khi đưa BBC hay Bloomberg này nọ ra, y chỉ để “hù” dân Việt Nam ở làng quê Việt Nam mà thôi, chứ không dám đưa ra một đường links nào để chứng tỏ xuất xứ các thông tin của hắn.  Tranh luận với một kẻ cấp thấp như y há tôi chẳng sẽ bị Cụ Nguyễn Đình Chiểu quở cho rằng “giết ruồi ai dụng gươm vàng mà chi” sao? Song, tôi buộc phải vạch mặt y một cách sòng phẳng. Để khỏi làm phiền các nhà trí thức khi mãi viết từ “tiến sĩ” với dấu ngoặc kép đầy diễu cợt, dưới đây khi nói về Trần Minh Hoàng, tôi sẽ dùng từ “tên say” vậy.
A) Khủng Hoảng Kinh Tế:
Mọi người đều biết rằng Khủng Hoảng Kinh Tế là một hiện tượng, một sự cố bình thường khi có tình thế khác thường của một nền kinh tế đặc trưng của các nước tư bản, nên ai đó hí hửng khi Việt Nam đang gặp khó khăn về kinh tế thì hãy coi chừng bị cà lăm trước cái tranh biện tuy ấu trĩ nhưng đầy sức thuyết phục là phải chăng vì đó là bịnh truyền nhiễm của các nước tư bản, nên mới mon men bước vào toàn cầu hóa và tự do thương mại thì Việt Nam đã bị dính ngay vi khuẩn Khủng Hoảng Kinh Tế mà Tên Say lầm tưởng là kết quả duy chỉ của Việt Nam Cộng Sản? Đặc biệt khôi hài ở chỗ: Khủng Hoảng Kinh Tế là cơn sốt của các cường quốc tư bản, và phải chăng Việt Nam bắt đầu trở thành đại gia tư bản nên Tên Say nổi giận nổi khùng nổi điên chửi bới lung tung? Lịch sử của các cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế toàn xảy ra từ những cường quốc kinh tế như Mỹ (1929, 1987), Nhật Bản (1997), Thái Lan (1997), Hàn Quốc (1997), Indonesia (1997), Mã Lai (1997), v.v., và chính vì những cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế là … bình thường nên khi các cường quốc thi nhau ấm đầu sổ mũi trong những năm sóng gió thì Việt Nam vẫn bình an vô sự ngay cả khi còn bị Mỹ cấm vận kinh tế còn khối Liên Xô tan rã và anh bạn Trung Quốc trở nên thù địch, và chẳng có gì để gọi là Việt Nam hấp hối hay trút hơi thở cuối cùng hoặc suy tàn theo mong muốn và cầu nguyện tích cực của những kẻ ác tâm như Tên Say. Ngoài ra tư bản còn thiếu gì những khủng hoảng đặc trưng khác như Khủng Hoảng Ngoại Hối, Khủng Hoảng Nông Nghiệp, hay Khủng Hoảng Tài Chính (và mới tinh khôi đây là Khủng Hoảng Lương Thực toàn cầu vốn bám theo bén gót Khủng Hoảng Tín Dụng ở Mỹ) nên Việt Nam mở cửa chơi với bốn phương thì cũng phải bị ấm đầu sổ mũi do bị lây bịnh nhiễm virus cũng là chuyện bình thường, có khác chăng là ở chỗ vì may mắn đi sau thiên hạ nên sẽ có nhiều thuốc hay để chữa trị hiệu quả hơn, nhanh hơn, an toàn hơn. Làm gì có chuyện người bị sổ mũi sẽ bị chôn sống, và làm gì có chuyện một cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế sẽ xóa sổ một đất nước, một chế độ mà mơ!
Nói tóm lại, Khủng Hoảng Kinh Tế là điều bình thường đối với kinh tế học khi nền kinh tế phát triển quá nóng, hay khi thị trường chứng khoán trải qua giai đoạn BOOMS – BUBBLES – BUSTS, hay như nguy cơ tiềm tàng mới đây tại Mỹ khi khủng hoảng tín dụng nhà đất. Chuyện thị trường chứng khoán Việt Nam đi xuống thì có chi mà ầm ỷ, đến độ phải cười khùng khục một cách bịnh hoạn rằng kinh tế Việt Nam sẽ đi đoong!  Thị trường chứng khoán Việt Nam còn non trẻ, y như túp lều vải bố dùng đi picnic, có bị gió bão làm tốc mái sút dây thì chờ mưa tạnh gió ngơi, vung tay đóng cọc buộc dây dựng lại mấy hồi! Thị trường chứng khoán các cường quốc ví to như tòa nhà chọc trời Trung Tâm Thương Mại Quốc Tế ở New York nếu sụp thì mới là đại họa.
B) Những tin tức của thế giới về “khủng hoảng” kinh tế ở Việt Nam diễn ra dồn dập.
Từ “dồn dập” làm người ta liên tưởng đến Việt Nam như một anh khổng lồ sắp ngã ngựa. Vậy Tên Say Trần Minh Hoàng thật ra muốn gì? Vì yêu đất nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam nên Tên Say tự ý phong cho Việt Nam danh tiếng một đại siêu cường, đẩy Mỹ Quốc xuống chiếu dưới làm đàn em, nên cả thế giới phải “dồn dập” đưa tin duy chỉ về Việt Nam? Kiểu nhập nhằng “lôi kéo” mấy đại gia truyền thông như BBC và Bloomberg vào trong lời khai mào mà không dám vạch ra đường link để bà con tham khảo thì đúng là thủ thuật rẻ tiền kiểu ngậm máu phun người. Chưa kể RFA là con chuột nhắt bé tí tẹo bất tài vô dụng đánh đấm võ mồm mạt hạng thì có ra chi đâu mà phải đưa ra dẫn chứng, còn VOA mà nói công kích Việt Nam thì ở Việt Nam chẳng ma nào còn nghe, kể cả ma trẻ, ma sồn sồn hay ma già. Tôi xin đưa các đường links sau để rộng đường công luận thực hư:
1- Đường link mới tinh sau của BBC ngày 02/6/2008 đăng kết quả khảo sát của hãng tư vấn quản lý hàng đầu thế giới A.T. Kearney xem Việt Nam là thị trường đầu tư bán lẻ hấp dẫn nhất trong số 30 nước thuộc nhóm thị trường đang nổi lên và đây là cơ hội hấp dẫn đối với các công ty bán lẻ toàn cầu:http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/06/080602_viet_retail.shtml
2- Đường link mới tinh sau của Forbes ngày 08/4/2008 đăng bài “Ai Sẽ Cầm Chịch Sự Kỳ Diệu Của Châu Á” của Tiến Sĩ Kishore Mahbubani, cho rằng chính Đại Hàn và Việt Nam sẽ là các đại gia kinh tế của Châu Á, chứ không phải bất kỳ ai khác: http://search.forbes.com/search/find?MT=Vietnam
3- Đường link mới tinh sau của Bloomberg ngày 07/6/2008 đăng bài “Các Đồng Tiền Châu Á Tuần Qua Mất Giá, Dẫn Đầu Là Đồng Baht Thái Lan”” viết về nhiều nước Đông Nam Á, trong đó có số liệu dự đoán tới khoảng cuôi năm Đồng Việt Nam có thể mất 10% giá trị như một biện pháp chính phủ áp dụng để tránh một cuộc khủng hoảng tiền tệ “currency crisis” (không phải KHKT như thèm muốn của Tên Say). Và con số tỷ giá có thể là một đô-la Mỹ ăn 18.000 đồng VN cuối năm 2008. Một dự đoán tuy thấp hơn nhưng nằm chung với các dự đoán mất giá đồng loạt các đồng bạc khác trong khu vực đã bị Tên Say tách riêng ra với dụng ý xấu xa, thổi phồng lên thành như thể một tiền đề duy nhất cho một cuộc đại Khủng Hoảng Kinh Tế duy nhất chỉ xảy ra duy chỉ ở Việt Nam Cộng Sản:http://www.bloomberg.com/apps/news?pid=20601080&sid=a9ag8v7Bj6LA&refer=asia
C) Vị thế của Việt Nam:
Xin không nói về chính trị vì Tên Say đang chơi ngông nguyền rủa Việt Nam Cộng Sản, nên nói về chính trị lúc mép Tên Say đang ứa trào dịch vị thì rõ là không đúng lúc cho cả khứu giác, thị giác, và thính giác. Xin chỉ nói về thực tế nhãn tiền và chính đáng như sau:
1- Việt Nam là vùng đất duy nhất còn sót lại trên hành tinh này đối với giới doanh nhân thế giới. Doanh nhân là giới có tiền. Tên Say không thể có tiền nhiều như những doanh nhân nên mạnh miệng chửi bới do ganh tức vì sao ta là Người Việt mà phải đứng chầu rìa nhòm thiên hạ về Việt Nam làm giàu thế kia! Mà khi những doanh nhân bỏ tiền vào Việt Nam thì họ không cho phép bất kỳ ai từ hải ngoại xía mỏ vào gây rối loạn, mất an ninh, làm phương hại đến công cuộc đầu tư làm giàu của họ tại Việt Nam. Tên Say quên rằng các doanh nhân Mỹ nắm đầu Tổng Thống Mỹ. Nhóm chống Cộng đừng nên chọc giận doanh nhân Mỹ.
2- Việt Nam là Vựa Thóc Của Thế Giới (theo bài viết của Hoàng Hữu Phước về Thương Hiệu Quốc Gia Việt Nam, tiếp theo bài viết về Philip Kotler). Khủng Hoảng Kinh Tế ư? Một nước là vựa thóc của thế giới mà có Khủng Hoảng Kinh Tế thì ắt là cả thế giới đã buộc phải sa chân vào các cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế trước và tan nát hết rồi. Khủng Hoảng Kinh Tế có thể làm dân ai đó điêu đứng, chứ dân Việt tại nước Việt Nam thì vẫn còn gạo nấu cơm, chính phủ Việt Nam có khối gạo xuất khẩu lấy khối tiền đô-la Mỹ nhập thịt bò xịn Mỹ, táo xịn Mỹ, và nước tinh khiết xịn Mỹ đóng chai về cho dân ăn uống tạm, kiên nhẫn chờ cả thế giới vượt qua cơn lạm phát toàn cầu và Khủng Hoảng Kinh Tế tại nước của họ để rồi cùng Việt Nam kinh doanh tiếp, xây dựng kinh tế tiếp, và chờ đón vững hơn cho kỳ Khủng Hoảng Kinh Tế tiếp theo.
3- Globalization là toàn cầu hóa, nghĩa là các nước liên thông, dựa vào nhau cùng kinh doanh, mà sống. Tên Say lạc hậu, chẳng biết là với toàn cầu hóa thì câu tục ngữ “môi hở, răng lạnh” không còn là châm ngôn xử thế mà là sự miêu tả trần truồng một thực tế. Thế giới không cho Việt Nam có cơ hội … Khủng Hoảng Kinh Tế vì nếu để xảy ra Khủng Hoảng Kinh Tế ở Việt Nam thì làm chao đảo cả nền kinh tế Đông Nam Á và Châu Á, tiến đến khủng hoảng toàn cầu, làm Tên Say mất giốp (job) phải đi sắp hàng nhận cháo nấu từ gạo mà Mỹ mua của Việt Nam. Ngày 03/6/2008, tại Hà Nội, Bộ Trưởng Bộ Thương Mại, Doanh Nghiệp & Cải Cách Chính Sách Vương Quốc Anh Ngài John Hutton trả lời phỏng vấn của Reuters khẳng định kinh tế Việt Nam đang tăng trưởng tích cực, và  Anh Quốc sẵn sàng giúp Việt Nam những tư vấn để kiểm soát kinh tế vĩ mô giải quyết tình hình lạm phát. Ngoài ra, ngày 05/6/2008 nhóm CG tức các đại gia Nhóm Tài Trợ Cho Việt Nam cũng tiến hành hội nghị không chính thức của Nhóm tại Hà Nội. Từ đây suy ra, nếu anh chị có tiền, anh chị sẽ luôn thấy Việt Nam tăng trưởng tích cực (còn cơn sốt tài chính chẳng khác gì cái ấm đầu nơi trẻ thơ lúc mọc răng, hoặc cái đau nhức răng khôn của một người trưởng thành); còn khi anh chị vừa hùng mạnh vừa có kinh nghiệm kiến thức thâm thúy, anh chị sẽ tư vấn giúp Việt Nam từ mức độ đã tự mình leo rất cao không cần ai giúp lên mức độ cao hơn nữa với sự giúp đỡ của anh chị. Bậc trí thức và “tiến sĩ thật” như Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Oánh đã trở thành cố vấn kinh tế cho Đảng Cộng Sản Việt Nam và Nhà Nước Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa. Việc chửi bới Việt Nam là hành động thiếu khôn ngoan, chỉ tự vạch áo cho thiên hạ xem lưng là mình trần trụi, không tiền, không học vấn, không sức khỏe, chẳng ích gì cho quốc gia, dân tộc, xã hội, gia đình, bản thân, nòi giống. Khủng Hoảng Kinh Tế hay thiên tai, dịch bệnh đều là những thảm họa hoặc do sự bất cẩn của từng cá thể một hay pháp nhân một trong sự tham lam đầu tư vung tay quá trán mang hơi hướm đầu cơ nơi nơi lên án, hoặc do thiên địch cùng với cách sống không thích hợp về vệ sinh và môi trường của từng cá thể hay pháp nhân trong xã hội, hoặc do Mẹ Thiên Nhiên bị các siêu cường công nghiệp hùng mạnh phá hủy tàn diệt môi trường gây tai ương cho dân các nước nghèo. Sử dụng Khủng Hoảng Kinh Tế, thiên tai, dịch bệnh, xảy ra tại một quốc gia để chỉ trích chế độ cộng sản của quốc gia đó luôn bị coi là hành vi man rợ, phản văn minh, vô đạo đức, và thất học. Sharon Stone trong một phỏng vấn trên truyền hình Hong Kong bên lề liên hoan phim Cannes đã ngu xuẩn cho rằng vụ động đất xảy ra ở Tứ Xuyên hôm 12/5/2008 chính là quả báo cho những gì Trung Quốc đã đối xử với Tây Tạng trước đó. Sharon Stone đã trở thành một Stupid Shit đớn nhục ê chề khi bị các hãng phim và quảng cáo tẩy chay, phải lên tiếng xin lỗi nhân dân Trung Quốc, tỏ sự ăn năn muốn được tham gia công tác giảm thiểu nỗi đau của các nạn nhân Trung Quốc. Sharon Stone phải chăng nín thin khi thiên tai xảy ra ở Đức hay khi bão Katrina tràn vào tàn phá New Orleans của Mỹ mà chẳng bao giờ nói đó là quả báo cho tội ác Đức Quốc Xã tàn diệt dân Do Thái hay quả báo cho tội ác Mỹ đã sử dụng Agent Orange Chất Độc Màu Da Cam tại Việt Nam? Tên Say đã hèn nhát không dám nói gì đến Khủng Hoảng Tín Dụng hay Khủng Hoảng Kinh Tế của Mỹ, nhưng lại nhanh nhảu chụp ngay thông tin về tình hình lạm phát ở Việt Nam để nói đó là lỗi của chính phủ cộng sản Việt Nam. Nếu Sharon Stone là một Stupid Shit hay một “ả chết tiệt ngu xuẩn” coi hàng tỷ người dân Trung Quốc không là con người vì sống ở đất nước cộng sản kinh tế giàu mạnh, thì ắt Trần Minh Hoàng phải là một Totally Morbid Hoaxer, tức một “tên xỏ lá ba que bịnh hoạn trầm kha” coi 80 triệu người dân Việt Nam là súc vật vì sống ở đất nước cộng sản chính trị vững bền. Sharon Stone đã muối mặt xin lỗi, ngậm miệng ăn năn. Trần Minh Hoàng còn thua cả một mụ đàn bà Stupid Shit vì vẫn còn múa bút viết nên điều bất lương, bất hảo, bất nhân.
D) Đừng nghe những gì nhóm chống Cộng nói và cũng đừng xem những gì nhóm chống Cộng làm.
Theo Tên Say thì trong lúc túy lúy hắn đã hoang tưởng những điều sau:
1- Y đọc được “tài liệu mật” của Đảng Cộng Sản Việt Nam, tức những gì mà CIA cũng không thể rớ tới được. Sao y không bán ngay cho mấy hãng thông tấn để kiếm nhiều triệu đô-la Mỹ mà lại từ bi thông báo “chùa” cho quốc dân đồng bào biết trong cái gọi là “bài số 5” của y vậy?
2- Y lôi ra nào là Công Pháp Quốc Tế, Hiến Pháp, Luật Pháp, WTO, trong khi y chả biết gì về tất cả những ngần ấy thứ. Nếu Việt Nam sai, sao y không nắm đầu Việt Nam lôi xềnh xệch ra Tòa Án Quốc Tế? Y nói về Hiến Pháp mà không biết sức mạnh của Hiến Pháp ở một quốc gia, mà Việt Nam đang sống và phát triển trên nền tảng Hiến Pháp Việt Nam và Luật Pháp Việt Nam, mãi mãi không bao giờ có bất kỳ quốc gia nào dám công khaiđộng đến. Đó không phải hiến pháp và luật pháp của Tên Say hay của quốc gia nào khác. Y nói nhăng nhít về Khủng Hoảng Kinh Tế, đọc lộn “khủng hoảng tiền tệ” thành “Khủng Hoảng Kinh Tế”, và hí hửng rằng tại Cộng Sản Việt Nam mà Việt Nam bị Khủng Hoảng Kinh Tế, nghĩa là Tên Say tước mất quyền làm cha mẹ của các nước tư bản đối với những đứa con ruột thịt mà họ gọi là Khủng Hoảng Kinh Tế ấy.
3- Y viết Cộng Sản Việt Nam “tha thiết” xin vào WTO và xin quy chế Tối Huệ Quốc Mỹ, mà y không hiểu rằng các nước thành viên WTO và Mỹ cần có Việt Nam để “tha thiết” xin vào Việt Nam bán đồ cho Việt Nam, nhận tiền của Việt Nam về nuôi sống dân họ, chi nuôi mấy cái đài RFA và VOA, nhờ vậy gia tăng GDP, cải thiện xuất siêu, phát triển kinh tế, tạo thêm nhiều giốp (job) cho dân của họ.
Đừng tin những gì nhóm chống Cộng nói, vì tất cả những gì họ nói đều là dối trá, mị dân, hoang đường, thiển cận, và mông muội sảng mê. Tên Say cho rằng phải thay đổi chính trị ở Việt Nam vì Cộng Sản (có thể sẽ) gây ra Khủng Hoảng Kinh Tế ở Việt Nam, theo lô-gich kiểu lập luận như vậy thì có nghĩa là y ắt đang có nhiều bài viết khác kêu gào dân Mỹ lật đổ chế độ tư bản của Mỹ vì chính Mỹ đã để xảy ra những cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế kinh hoàng trong lịch sử cận đại của nhân loại, cũng như kêu gọi nhân dân Anh Quốc, Thái Lan, Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore, v.v. và v.v. đứng lên lật đổ chính phủ của họ, thay đổi chế độ chính trị, vì chính phủ các nước này cũng đã thực sự để Khủng Hoảng Kinh Tế xảy ra (có ghi trong sử sách hẳn hoi). Mà y muốn các dân tộc ấy thay đổi thể chế chính trị thì sẽ đổi sang hình thức nào? Hay y sẽ đề nghị họ chuyển thành nước … xã hội chủ nghĩa và cộng sản? Tất nhiên, nếu sự kêu gọi đó là xuẩn ngốc điên rồ, thì cái lô-gíc tương tự là: lời kêu gào cho một sự thay đổi chính trị ở Việt Nam cũng là sự ngốc xuẩn rồ điên. Lậm hơn nữa là Tên Say còn cho rằng chính phủ cộng sản Việt Nam sẽ tịch thu tài sản người dân, kể cả của người nước ngoài, để cứu nguy nền kinh tế bị khủng hoảng. Đây là bằng chứng cho thấy Tên say thuộc loại “non compos mentis” nên tôi miễn bàn. Người nước ngoài tất sẽ phá ra cười trước kiểu tung tin như vậy.
Đừng nhìn những gì nhóm chống Cộng làm vì ta sẽ thấy xấu hổ cho những kẻ vẫn trơ tráo xem mình là Con Cháu Rồng Tiên. Hãy nhìn Con Cháu Nữ Oa của Vạn Lý Trường Thành, vì sợ Cộng Sản nên chạy qua Mỹ và chạy khắp nơi, nhưng luôn tự hào mình là con dân Trung Quốc, sống đoàn kết, nắm quyền lực kinh tế nơi nơi, làm giàu và chuyển đô-la về làm giàu đất nước mà cả thế giới phải run sợ, đến độ Mỹ cũng không dám công nhận Đài Loan là một quốc gia khiến anh đàn em của Mỹ này muôn đời cũng chỉ là “lảnh thổ”. Trong khi đó, Con Cháu Rồng Tiên sợ Cộng Sản chạy qua Mỹ và chạy khắp nơi, sống chia rẻ, đi làm công cho ngoại nhân, và có thói tụ năm tụ ba nhậu nhẹt say sưa lảm nhảm chửi cha đất nước quê hương, mong cho nó sớm bị sụp đổ.
Người đàn ông khỏe mạnh thể chất lẫn tinh thần, yêu đời, thành đạt, sẽ thấy nơi một cô gái đẹp nào là gương mặt khả ái, đôi môi mọng hồng, mắt ngọc say đắm hồn ai, đôi vú căng phồng, đôi mông no tròn, đôi chân khêu gợi; và người đàn ông lịch lãm ấy sẽ muốn chinh phục nàng, được ở gần nàng, được hôn khắp thân thể nàng. Ngược lại, kẻ bịnh hoạn, thất bại, hằn thù sẽ chui vào hố xí để tìm cho ra vật chứng, chứng minh cho toàn thế giới biết rằng cô nàng hoa hậu hoàn vũ có viên phân hình thể ra sao và bốc mùi thế nào, hoặc đàm nhớt của nàng khạc ra có độ đậm đặc ra sao. Mỹ nhìn thấy ở Việt Nam những điều hấp dẫn cho một sự hợp tác kinh tế và địa chính trị bền lâu. Việt Nam nhìn thấy ở Mỹ những điều hấp dẫn tương tự. Và hai bên đã tìm đến nhau vì nhận ra – và chỉ chú tâm vào duy chỉ – những điều tốt đẹp ấy. Việt Nam, vì khỏe mạnh cả thể chất lẫn tinh thần, chấm dứt sự chú mục vào những gì không đẹp của đối tác, cũng để chứng tỏ tấm lòng Việt Nam tôn trọng chủ quyền và tự do của đối tác. Ấy vậy mà nhóm chống Cộng vẫn cố lấy chút hơi tàn bươi móc cho bằng được những điều chưa đẹp của Việt Nam để khai thác, tìm cho ra các câu phát biểu “lỡ lời” của vài quan chức Việt Nam nào đó rồi trưng ra làm bằng cớ, theo cái phương pháp vào hố xí kể trên.
Nói tóm lại, thuyết Nhà Phật thì khác thuyết Nhà Chúa ở chỗ: anh có tội lỗi xấu xa đến đâu đi nữa thì cứ xưng tội và Chúa sẽ xóa tội cho anh để anhthành người vô tội, còn nếu anh tội lỗi xấu xa mà biết tự hối cải và ra tay cứu độ chúng sinh thì anh sẽ trở thành Phật y như Phật! Tế Điên say xỉn, nhậu thịt chó, sát sinh tơi tả, ăn nói quàng xiêng, ấy vậy mà khi biết tu tâm, hào phóng giúp đời là thành Phật ngay mà chẳng phải chờ đợi mấy thế kỷ tu hành. Tôi không cần phô bày cho mấy anh chị nhóm chống Cộng biết tôi yêu nước Việt Nam ra sao và khoái chế độ độc đảng an toàn tuyệt diệu của Việt Nam đến đâu. Tôi chỉ nói đơn giản là cứ tạm cho là anh chị có quyền tự do tưởng tượng và tự do gào thét hùng hồn về chuyện cộng sản Việt Nam xấu xa, thì Cộng sản Việt Nam cũng đã trở thành Phật cả rồi, trước các anh chị lâu lắm rồi, vì họ đã chấm dứt cuộc chiến tranh để tuổi trẻ Việt Nam còn sống và tồn tại để đi lên, họ đã nuôi sống người dân bằng từng ký lô bo bo suốt thời gian dài trong vòng vây cấm vận khủng khiếp của Mỹ muốn tàn diệt dân tộc Việt Nam trong thiếu thốn đói nghèo, họ đã đưa vạn hùng binh “đem đại nghĩa để thắng hung tàn – lấy chí nhân mà thay cường bạo” cứu độ chúng sinh Cambodia thoát nạn diệt chủng kinh hoàng, họ đã giữ vững kinh tế nước nhà trong khi cả Đông Nam Á và Châu Á lâm vào cơn Khủng Hoảng Kinh Tế tồi tệ, họ đã từng bước nghiên cứu cái “hương thơm” của thiên hạ để từ từ đưa vào làm của cải cho dân tộc Việt Nam đi lên trong thận trọng, để được như ngày hôm nay, tức đạt những kỳ tích mà hàng vạn “tiến sĩ” của Việt Nam Cộng Hòa được đào tạo từ Mỹ đã không thể nào giúp gì được cho sự sinh tồn của cả nền kinh tế Việt Nam Cộng Hòa lẫn chế độ chính trị của nó. Vì vậy, chỉ có những ai không có tâm Phật mới tiếp tục nguyền rủa Cộng Sản Việt Nam. Chỉ có giúp ý kiến xây dựng kinh tế cho cộng sản Việt Nam để nước Việt Nam an bình, thịnh vượng, công cuộc xây dựng đất nước thắng lợi, người dân Việt Nam được sống trong niềm tự hào về dân tộc (thay vì phải xót xa khi thấy người Việt chống Cộng vẫn sống lầm than thống khổ u mê nghiệp chướng trong gông cùm xiềng xích ngục tù tự tạo từ ngay trong tâm trí của chính họ), thì mới có thể thành Phật y như Phật. Chống Phật thì không thể nào thành Phật.
Quyền tự do là quyền tối thượng. Đừng bao giờ xúc phạm vào quyền tự do của người khác. Anh chào hàng hóa của anh thì anh cứ nói tốt cho nó. Quyền lựa chọn là quyền tự do của người nghe. Và cái tồi tệ vô đạo đức là cái kiểu chào hàng bằng cách chửi rủa bôi nhọ hàng hóa của công ty khác. Hô hào tự do dân chủ, nhưng chống đối những người thân cộng, triệt hạ cộng sản. Hãy biết thân phận của một salesperson: người bán hàng cho chủ. Chiêu bài tự do, dân chủ, đa đảng, đa nguyên là những hàng hóa không phải của Tên Say chế ra, mà là của một nhà sản xuất nào đó, mà Tên Say chỉ làm động tác rao hàng, mồi chài, bán lẻ, kiếm chút hoa hồng. Hãy đọc sách thánh hiền và sử sách để biết các triều đại tiếp nối nhau là việc bình thường của muôn kiếp. Đinh. Lê. Lý. Trần. Lê. Vương quyền Bảo Đại sụp đổ, chẳng ai bỏ nước mà đi hay chửi cha đất nước dù thể chế chính trị bị thay đổi. Diệm sụp đổ, chẳng ai bỏ nước mà đi hay chửi cha đất nước. Thiệu sụp đổ, nhiều người vì vừa bị Thiệu “hù”, đâm ra sợ Cộng Sản, vừa được đàn anh chờ đón ở hải phận quốc tế, nên bỏ nước mà đi kèm với việc chửi cha đất nước. Đó là việc không thể là bình thường, về nhân cách thì thua xa dòng họ Mạc đã trốn khỏi Trung Hoa, giong buồm về vùng cực nam của Việt Nam góp phần xây dựng địa phương giàu mạnh, phát huy mạnh mẽ văn hóa Trung Hoa trong tiết tháo vẻ vang, giúp vang danh đất tổ quê cha nơi đất khách quê người, chứ nào có việc đồi phong bại lý “chuyển lửa về quê”, hậm hực đắng cay ngay cả khi trong tay không nắm gì chân lý. Lấy tâm Phật ra để thay đổi thái độ với đất nước, quê nhà, dân tộc, đồng bào, đó là đại phúc cho bản thân, dù muôn vàn hổ ngươi vì các dân tộc khác đâu cần đến sự kêu gọi, bảo ban, khuyên lơn, thuyết phục, mới chịu tha cho đất nước! Còn chửi bới nước nhà, gây xáo trộn dân sinh, tự đắm chìm trong tham-sân-si, hận thù, ác độc, chỉ để tự chống chế trong vô vọng rằng mình ra đi không vì khiếp sợ mà vì đại cuộc nào đó, thì chỉ là điều vô nghĩa, vô lý, vô bổ, vô duyên, vô lương tâm và vô phúc.
Tóm lại, khi trưởng thành, ai lại không phải ít nhất một lần phải chịu cảnh đau đớn khủng khiếp khi bị nha sĩ đục bỏ một chiếc răng khôn bị sâu. Có những chàng trai khi trưởng thành lại phải chịu đau đớn cắt bao quy đầu vì lớp da không thể tuột lại khi dương vật căng cứng muốn bung ra. Có những nền kinh tế khi phát triển phải trải qua những lần y như nhổ răng khôn hay cắt da bao quy đầu để sau đó là hưởng thụ cuộc sống tốt hơn và sướng hơn. Chiếc răng khôn bị sâu thì nha sĩ nhổ bỏ chiếc răng sâu, không ai moi tim hay chặt đầu người bị sâu răng. Bao quy đầu quá chật thì bác sĩ phẫu thuật cắt phần bao ngoài để dương vật nhú ra thuận lợi mặc sức tung hoành, chứ ai lại thiến luôn dương vật và thủ cấp của chủ nhân dương vật! Khủng Hoảng Kinh Tế nếu đến sẽ được xử lý bởi các chuyên gia kinh tế hóa giải cái Khủng Hoảng Kinh Tế ấy bằng những sách lược ứng phó kinh tế, loại bỏ hoặc điều chỉnh những thành tố kinh tế nào không có lợi cho nền kinh tế, chứ sao một Tên Say lại được phép hô hào gào thét đòi loại bỏ cả chế độ chính trị cộng sản nào có cơn Khủng Hoảng Kinh Tế?  Ông Alain Cany, Chủ Tịch Phòng Thương Mại Châu Âu EUROCHAM, khi trả lời phỏng vấn tại Hà Nội ngày 02/6/2008, đã nói rằng những gì đang xảy ra (đối với nền kinh tế Việt Nam) chẳng qua là do sự trượt dốc của kinh tế toàn cầu, rằng những báo cáo của Morgan Stanley hay các ngân hàng nước ngoài khác chỉ được đọc bởi các chuyên gia có thể hiểu được nó và không nên đưa ra công chúng, và rằng các báo cáo hàm chứa sự thật vì dựa trên các số liệu nhưng Morgan Stanley không có ở Việt Nam và cần đọc các báo cáo đó một cách nghiêm túc trên tinh thần giảm đi 40 – 50% (Tư Giang, Saigon Tiếp Thị, Số 63, 04/6/2008. trang 5).
Tên Say không nên đọc các báo cáo và các tài liệu về kinh tế vì y chả hiểu biết gì về kinh tế để nói về kinh tế và Khủng Hoảng Kinh Tế. Y càng không có tư cách gì nói về cái gọi là “khủng hoảng chính trị” tức cái mà đầu óc bịnh hoạn của y thèm muốn khao khát sao cho xảy ra tại Việt Nam.
Ai mà thèm nghe các lập luận của một Tên Say.
Thư bất tận ngôn.
Hoàng Hữu Phước
Thành phố Hồ Chí Minh
Việt Nam
Ngày 09/6/2008

Luật biểu tình

Biến động từ việc Trung Quốc ngang nhiên hạ đặt dàn khoan Hải Dương 981 sâu trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, dẫn đến những cuộc tuần hành tự phát bị kẻ xấu lợi dụng như tại Bình Dương, khiến dấy lên sự tập trung cực kỳ bất thường của một số ý kiến vào việc phải có ngay dự án Luật Biểu Tình.


Trong phiên họp tại Quốc hội Việt Nam chiều ngày 26-5-2014 liên quan đến Chương trình Xây dựng Luật, Pháp lệnh Nhiệm Kỳ Quốc hội Khóa XIII, Năm 2014 và Chương trình Xây dựng Luật, Pháp lệnh năm 2015, vài đại biểu đã đề nghị đưa Luật Biểu Tình vào chương trình nghị sự trong kỳ họp thứ 8 (tháng 10-2014) để có thể thông qua trong kỳ họp thứ 9 (tháng 6-2015) với các lý do như nhân dân có nhu cầu lớn về biểu tình, chính vì chưa có khung pháp lý của một Luật Biểu Tình nên mới dẫn đến bạo động và bạo loạn vừa qua, và thậm chí Quốc hội Khóa XIII này phải xây dựng Luật Biểu Tình để trả nợ nhân dân vì nhiều khóa qua đã không có Luật Biểu Tình , v.v. Ý kiến của tôi về hiện tượng bốc đồng này như sau:

1) Người ta cho rằng nhân dân có nhu cầu lớn về “biểu tình”, rằng “biểu tình” ở Việt Nam là do nhu cầu thể hiện lòng yêu nước, và rằng “biểu tình” ở Việt Nam xuất phát từ những mục đích, yêu cầu chính đáng. Nhu cầu ấy “lớn” đến đâu, không ai có thể đưa ra bất kỳ cơ sở nào để định lượng và định tính, chưa kể sự phân định rõ ràng về ngữ nghĩa của những từ khác nhau dùng cho những nội dung khác nhau trong ngôn ngữ khác thì lại hóa ra nhập nhằng trong từ ngữ “biểu tình” của tiếng Việt. Vì vậy khi ý nghĩa ngữ nghĩa học chính thức của “biểu tình” trên thế giới là để bày tỏ sự phản kháng đối với chính quyền vì quyền lợi của một nhóm dân bị cho là xâm hại, thì có vị phải ra sức giải thích rằng “biểu tình” ở Việt Nam là để thể hiện lòng yêu nước, vậy phải chăng Luật Biểu Tình sẽ được viết rõ hơn thành Luật Biểu Tình Kiểu Việt hoặc Luật Tụ Họp Đông Người Bày Tỏ Lòng Yêu Nước? Và phải chăng họ muốn xúc phạm nhân dân thế giới khi cho rằng “biểu tình” ở Việt Nam xuất phát từ những mục đích, yêu cầu chính đáng, cứ như thể mỉa mai nhân loại biểu tình vì những mục đích, yêu cầu không chính đáng vậy.

2) Người ta đổ thừa rằng vì chưa có khung pháp lý, chưa có Luật Biểu Tình, nên mới dẫn đến bạo động và bạo loạn vừa qua, trong khi bất kỳ người dân Việt Nam đàng hoàng nào cũng biết rõ rằng không phải chỉ có các bộ luật mà còn có các quy-định-như-luật tức các pháp lệnh và nghị định để điều chỉnh các hành vi, phục vụ các yêu cầu sinh hoạt xã hội, dân sinh. Nghị định 38/2005 của Chính phủ là cơ sở pháp lý để người dân “biểu tình đúng luật”. Cho đến nay vẫn chưa có đúc kết về tác dụng của nghị định này, chưa có bất kỳ kiến nghị nào về nghị định này, và cũng chưa có ai hay tổ chức luật nào ra sức tư vấn cho người dân biết về nội dung của nghị định này để hành sử khi có nhu cầu “biểu tình”. Chỉ tập trung đòi có Luật Biểu Tình đến độ lụp chụp quy chụp bảo do thiếu Luật Biểu Tình gây ra bạo loạn và bạo động, vậy những bạo động và bạo loạn đốt phá kinh hoàng ở Luân Đôn, Liverpool, Manchester và các thành phố lớn khác của Anh Quốc ngày 11-8-2011, hay ở Detroit Hoa Kỳ ngày 23-7-1967 mà đã nửa thế kỷ trôi qua vẫn chưa thể hồi phục kinh tế của Detroit, phải chăng vì hai quốc gia ấy chưa có Luật Biểu Tình? Sự tồn tại của luật về giao thông không bao giờ để chấm dứt các vi phạm giao thông. Làm ngơ với Nghị định 38/2005 chỉ với một ngụ ý hô hào người dân đừng thèm tuân theo các nghị định hay pháp lệnh hay bất kỳ văn bản pháp luật nào khác nếu chưa có cái gọi là “luật”.

3) Người ta thậm chí còn cho rằng biểu tình gây bất ổn ở các nước là do các nước đó đa đảng và có những bức xúc mâu thuẫn chính trị giữa các phe nhóm đảng phái ấy. Hóa ra biểu tình ở các nước ấy là do sự choảng nhau giữa các đảng viên các đảng khác nhau, chứ người dân họ không có quyền biểu tình sao? Lại là một sự xúc phạm đến người dân các nước.

4) Việc quá chú mục vào Luật Biểu Tình tình cờ trùng hợp với các quan tâm kỳ lạ của các nhóm chống Cộng ở nước ngoài đến luật này, khoác cho việc biểu tình trái pháp luật vừa qua tấm áo “yêu nước”, phải chăng đã không nhìn nhận việc người nông dân tích cực canh tác là yêu nước, học sinh tích cực học giỏi là yêu nước, y bác sĩ tận tụy vì người bệnh và không bao giờ chích nhầm thuốc là yêu nước, công chức tận tụy vì nhân dân là yêu nước, quan chức giao cho công an những kẻ đến hối lộ là yêu nước, tu sĩ hết lòng an dân là yêu nước, ngư dân cố gắng bám biển là yêu nước, doanh nhân cố gắng tồn tại để đóng thuế nhiều hơn là yêu nước, người thầy dốc sức dạy học gấp trăm lần mức thù lao nhận được là yêu nước, các chiến sĩ đang nắm chặt súng dõi mắt trên trận địa là yêu nước, v.v. Phải “xuống đường”, phải giơ biểu ngữ, phải hét vào loa, v.v., mới được gọi là yêu nước để có “Luật Xuống Đường” tức “Luật Biểu Tình” sao? Còn bám biển không là yêu nước nên không có Luật Bám Biển sao? Hay lại viện cớ Hiến pháp không nói gì đến “bám biển”?

Nhất thiết phải có Luật Biểu Tình, đơn giản vì đó là một trong vô số quyền hiến định của Việt Nam. Khi Hiến pháp sửa đổi được thông qua năm 2013, các luật hiện hành đều phải được điều chỉnh cho phù hợp, các luật mới đều sẽ được lập ra để tương thích, và vấn đề tùy thuộc vào quỹ thời gian và đặc biệt là theo thứ tự ưu tiên như thông lệ tốt của cơ chế quản trị văn minh tiến bộ bất kỳ.Việt Nam chưa là cường quốc. Việt Nam có bao vấn đề nhức nhối về kinh tế phải ưu tiên giải quyết. Việt Nam có bao vấn đề nhức nhối về bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ và lãnh hải phải ưu tiên giải quyết. Việt Nam có bao vấn đề nhức nhối về giáo dục phải ưu tiên giải quyết. Việt Nam có bao vấn đề nhức nhối về các món nợ công phải ưu tiên giải quyết. “Quyền biểu tình” dứt khoát không thể đứng đầu danh sách ưu tiên; và do đó, trong khi chờ đợi để thực hiện theo lịch trình lập pháp của Thủ Tướng đối với Luật Biểu Tình, Nghị định 38 năm 2005 vẫn còn hiệu lực để làm khung pháp lý cho nhu cầu biểu tình của người dân – nếu thực sự có nhu cầu ấy.

Dường như các vị đại biểu khi vội vàng vinh danh Luật Biểu Tình do cần có cái cớ để che đậy sự bất lực của cơ quan chức năng không giám quản và xử lý nổi sự cố tương tự như ở Bình Dương đã làm ngơ trước sự thật là Luật Biểu Tình đòi hỏi rất nhiều thời gian để chuẩn bị vì Quốc hội nhất thiết phải xem xét sửa đổi một số luật khác có liên quan đến Luật Biểu Tình như Luật Lao Động, Luật Hình Sự, v.v., để giúp sự thông qua dự án Luật Biểu Tình được thuận lợi vào thời điểm đệ trình. Chưa kể, Bộ Tài Chính và các Bộ có liên quan còn phải làm việc với các doanh nghiệp bảo hiểm nhân thọ, phi nhân thọ, tái bảo hiểm trong nước và nước ngoài hoạt động tại Việt Nam, để rà soát nội dung hợp đồng bảo hiểm; chẳng hạn với bảo hiểm nhân thọ thì liệu đã có điều khoản chấp nhận bồi thường nếu chủ hợp đồng thương vong do chủ động tham gia biểu tình hoặc bị hại do biểu tình chưa, và nếu chưa thì liệu các doanh nghiệp này có tăng mức bảo phí và ký lại hoặc hủy hợp đồng hay không, và các phương án xử lý khiếu nại phát sinh từ việc hủy hợp đồng bảo hiểm, v.v.

Trong khi chờ đợi để thực hiện theo lịch trình lập pháp của Thủ Tướng đối với Luật Biểu Tình, Nghị định 38 năm 2005 vẫn còn hiệu lực để làm khung pháp lý cho nhu cầu biểu tình của người dân – nếu thực sự có nhu cầu ấy. Trước mắt, những việc sau đây nhất thiết phải được thực hiện:

- Tái phổ biến nội dung Nghị định 38/2005, thêm các Thông tư hướng dẫn, nếu cần, để củng cố “khung pháp lý”.

- Do tất cả các lập luận đều quy về nội hàm “bày tỏ lòng yêu nước”, khi có các nhóm dân đăng ký “biểu tình”, chính quyền ngay lập tức bảo đảm tổ chức ngay tại địa điểm “biểu tình” những quầy tuyển quân dành cho những người dân biểu tình muốn thể hiện lòng yêu nước qua việc đăng ký nhập ngũ, quầy “hiến máu” dành cho những người dân biểu tình muốn thể hiện lòng yêu nước qua việc hiến máu phục vụ quân đội, quầy “hiến tặng” dành cho những người dân biểu tình muốn thể hiện lòng yêu nước qua việc trao tặng tiền bạc, nữ trang, điện thoại, xe cộ, v.v., dùng bán đấu giá lấy tiền đóng góp cho Quốc Phòng, v.v. Bộ Tài Chính cần thiết kế biểu mẫu cũng như công thức định giá các vật hiến tặng để ghi công của những người dân biểu tình bày tỏ lòng yêu nước.

Chủ tịch Hồ Chí Minh mong muốn dân giàu, nước mạnh. Đại biểu Quốc hội phải đáp ứng mong muốn này của Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng như sự kỳ vọng của nhân dân.

Làm cho dân giàu, đó chính là thể hiện cái tài của người yêu nước chân chính.

Làm cho nước mạnh, đó chính là thể hiện cái tài của người yêu nước chân chính.

Dân giàu, nước mạnh, mới chống giặc ngoại xâm hiệu quả nhất, nhanh chóng nhất, vững bền nhất.

Trước ngày khai mạc Kỳ họp 7 này của Quốc hội, Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang đã kêu gọi tập trung xây dựng kinh tế để đất nước hùng mạnh khi cử tri nêu bức xúc về Trung Quốc. Các bộ luật giúp dân giàu, nước mạnh, do đó, hơn bao giờ hết chính là nhu cầu cấp thiết, bức thiết, và cần thiết.

Đừng xảo biện rằng Hiến pháp hiến định quyền biểu tình nên phải có ngay Luật Biểu Tình, rằng không có Luật Biểu Tình là vi hiến, và rằng chỉ cần soạn xong Luật Biểu Tình là đã “trả xong món nợ với nhân dân”.

Dân chưa giàu, nước chưa mạnh, dân mãi chịu thua thiệt xử bức trên thương trường quốc tế, nước mãi bị lân bang dọa nạt lấn xâm, đó không những là món nợ dai dẳng mà còn là sự tủi nhục khôn khuây của những “chính khách” của đất nước này. Các đại biểu quốc hội thuộc phạm trù gọi là “chính khách” ấy.

“Chính khách” chân chính không trốn núp đàng sau dự án Luật Biểu Tình.

Người dân Việt Nam chân chính không bao giờ cho rằng các “chính khách” có công lớn với tổ quốc Việt Nam và dân tộc Việt Nam khi ban hành xong Luật Biểu Tình.

Nhất thiết phải có Luật Biểu Tình, đơn giản vì đó là một trong vô số quyền hiến định của Việt Nam, chứ không phải vì đó là Luật Về Lòng Yêu Nước!




Doi-Mat.vn